Hisd Teacher Of The Year Essays On Poverty Properly Citing Your Sources For Essays Best Networking Resume Format For Freshers Summary Of Ode To Nightingale English Dissertation Example
Tổng Hợp

Văn hoá phục vụ và sự khác biệt

Tập hợp các câu chuyện về văn hoá phục vụ và sự khác biệt

Văn hoá phục vụ là chấp nhận chịu thiệt để khách hàng vui

Bác lái taxi

Đi cuốc taxi ngắn cũn. Hết có 14K. Đi lại lâu vì tắc đường.

Bác tài lớn tuổi khoảng trên 50 rồi. Mình đưa 20K bảo bác cầm luôn. Bác đưa lại 6K cười nhẹ: chú đừng ngại, nghề chúng tôi là phục vụ. Xong chạy xuống mở cửa cho khách, cười và chào rất tươi.

Văn hoá phục vụ là vui vẻ không phụ thuộc vào khách hàng trả tiền nhiều hay ít

Chủ doanh nghiệp

Anh CEO bảo rằng khi có sự cố, nhân viên được giáo dục bảo vệ khách hàng, không phải bảo vệ công ty. Khách hàng sai do vô tình cũng đền bù cho họ, sẵn sàng chịu thiệt về mình.

Văn hoá phục vụ là chấp nhận chịu thiệt để khách hàng vui

Anh bán thương hiệu dạo

Sáng dậy sớm bay vào SG để thuyết trình cuộc hẹn lúc 2pm. Đến nơi khách đang bận. Ngồi chờ đến 5pm. Giờ phút cuối sếp của khách hàng báo huỷ cuộc gặp vì việc đột xuất. Anh bán thương hiệu dạo lại lóc cóc ra sân bay bay về HN trong đêm. Tiếc thời gian ghê gớm. Buồn vì khách thiếu chuyên nghiệp. Nhưng không trách. Chắc họ cũng chả muốn vậy đâu. Vì nghề dịch vụ nó là vậy rồi.

Nguồn: https://www.facebook.com/ducson71/posts/10155120198109910

Ra chợ ăn, thấy dịch vụ mà mình kỳ vọng nó đơn giản vô cùng mà sao làm khó vô cùng

ở Sài Gòn đi ăn trong chợ rất ngon. ví dụ như canh bún ở bên hông chợ Phạm Văn Hai có nước dùng siêu đậm đà, bánh mì heo quay ở chợ Trần Hữu Trang do một anh tre trẻ nướng bánh mì và bán luôn tại chỗ những ổ bánh nho nhỏ nóng giòn, bánh bột lọc ích trần ngon nức nở ở chợ Bến Thành, nước mía ở chợ Phú Nhuận với tuổi đời chắc cũng ba chục năm hơn,… còn nhiều chợ nữa, mà tự dưng nhớ nhớ quên quên. dạo mấy năm gần đây thì hay chui vào chợ Nguyễn Văn Trỗi, nơi này là thiên đường ăn chiều của mình, cái quỷ gì cũng ngon.

mới đầu là vào đây ăn bánh flan, cái này gái chỉ, hồi bốn năm trước. hồi đó ngoan hiền, gái dẫn đi đâu đi đó, giờ đỡ nhiều rồi. xin lỗi nếu câu này các bạn thấy quen, bởi chục năm sau hay hai chục năm sau, nói về bất kỳ giai đoạn nào thì mình cũng dùng câu này he he. thôi nói tiếp, mới đầu là ăn bánh flan, xong ăn dần qua những thứ khác như cháo lòng, bánh canh, xôi nếp cẩm, bánh xèo, bánh cống, gỏi tai heo, ốc nghêu các loại,… và bánh bèo, bột lọc. mình rất khoái hàng bánh bèo, bột lọc trong chợ này. không phải kiểu Huế, miền Trung mà kiểu lai tạp tào lao của miền Nam, nhưng ăn thấy thích. cứ lâu lâu lại chạy ra đây ăn cho đã thèm. thường thì cứ bột lọc rồi bánh flan xong phất tay áo đứng dậy ra đi, nói chung phong lưu tiêu sái, được ăn no là thấy đời tươi đẹp.

nhưng khoái nhất là cách phục vụ trong chợ của mấy hàng ăn này. nơi bán hàng ăn uống chắc cũng chỉ loanh quanh chưa đầy trăm bước chân ngang dọc, có hơn chục hàng ăn quen mặt nhau. toàn hàng ăn bình dân, phục vụ khách bình dân bằng một thái độ rất bình dân. nhưng, là một thứ thái độ bình dân đáng học hỏi. bởi cách nói chuyện, hỏi han, đưa đồ ăn, thu tiền đều được diễn đạt bằng một thứ ngôn ngữ thân thuộc, dễ chịu. bán hàng và làm công cho chính mình, thành thử món ăn phải ngon, nói chuyện cần cẩn trọng, phục vụ cần chu đáo thì khách mới nhớ mới quay lại.

chiều nay ghé chợ, ăn thử một hàng khác mới phát hiện là hàng nem nướng. món này Sài Gòn có nhiều, là đặc sản của Khánh Hoà. món nem không thật sự đặc sắc lắm nhưng ăn xong thì cực kỳ thoả mãn hài lòng. hài lòng từ cái cách chị bán hàng nói chuyện, hỏi ăn gì, cách chỉ gọt trái dưa leo, trái khế, lấy rau sống rồi sắp xếp từ tốn ra một cái mâm, cách chỉ đưa cái mâm đó cho mình,… cho đến cách chỉ đưa đồ ăn thêm khi gọi thêm món. thong thả ung dung mà cẩn thận chu đáo. chẳng cần gọi hay nhắc tới nhắc lui, chỉ thấy đồ ăn vơi đi là lấy thêm vào. cực kỳ hài lòng khi mình chỉ xin có A, mà chỉ cho luôn B. phải yêu thương sản phẩm mình lắm, trân trọng khách mình lắm thì mới có kiểu quan sát xem khách đang thế nào, cần gì, muốn gọi thêm gì để mà phục vụ.

mà nhìn rộng ra cả khu chợ này, hình như hàng quán nào cũng cung cấp một thứ dịch vụ như vậy. không gọi thành tên, và họ, những người bán, cũng không hề biết hay nhận ra nhưng mà tồn tại, mà có như vậy, như một thứ hiển nhiên phải có trong buôn bán mỗi ngày ở chợ.

cái này không chỉ là dịch vụ tốt mà còn là dịch vụ ngoài mong đợi. là thứ mà các hệ thống nhà hàng ăn uống hay các đơn vị làm trong ngành dịch vụ ở Việt Nam không tính đến các dịch vụ tiêu chuẩn cao cấp 5 sao global đều làm chưa đạt. chưa đạt bởi vì dịch vụ không đến từ kỹ năng mà đến từ thái độ. thái độ sẽ quyết định hành vi và bao gồm toàn bộ quá trình phục vụ. thái độ là thứ khởi đầu của một mối quan hệ khách hàng bền vững.

mình đi ăn ở các hệ thống nhà hàng, quán ăn, cà phê này nọ các loại đều thấy chưa giải quyết được. lý thuyết về ngành dịch vụ rất nhiều, bản thân những bạn kinh doanh ngành nghề này đều hiểu là cần cung cấp dịch vụ cho tốt, tuy nhiên đôi khi bận bịu nhiều thứ với chiến lược phát triển, mở rộng thị trường, hoặc các bài toán chạy theo doanh số, cắt bỏ và giảm thiểu chi phí, các bạn bỏ qua mất phần training hoặc các bạn hiểu nhưng không chia sẻ được những gì mình hiểu với cộng sự, nhân viên. cuối cùng, khi đến tay khách hàng, dịch vụ mà khách hàng nhận được là một thứ thiếu sót.

thiếu sót mà không hề biết là thiếu sót, cái này mới đau khổ và pee kịch. bạn biết, bạn hiểu nhưng cộng sự và nhân viên của bạn thì không. không cần nói đâu xa, cứ nhìn mấy nụ cười xen lẫn xin chào cám ơn hẹn gặp lại hết sức công nghiệp gượng ép ở chuỗi cửa hàng gà bò gì đó, tiếng ồn ào cười giỡn của nhân viên ở rạp xem phim gì đó, sự vô ý thức đến hồn nhiên của nhân viên ở hệ thống cà phê gì đó trẻ lắm đang ầm ĩ trên báo suốt thời gian qua,… nhìn là sẽ hiểu.

đôi khi, ra chợ ăn còn thấy hạnh phúc trăm bề hơn là vào hàng quán, chuỗi được đầu tư có vẻ bài bản. ra chợ ăn, thấy dịch vụ mà mình kỳ vọng nó đơn giản vô cùng mà sao làm khó vô cùng. thôi cứ ngó ra chung quanh, nhìn chậm chậm và học hỏi dần dần.

Nguồn: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10153255395494347&set=a.10151314968414347.487767.553379346&type=3&theater

Khác biệt là …

Khác biệt là khi bước vào một hiệu sách, đọc tên sách trong vô vọng vì đã lùng sục qua nhiều nhà sách và dù có tra hỏi về danh sách các sách thì nhân viên cũng không tìm ra được quyển sách đó, thế nhưng chỉ mới vài giây lóng ngóng sau khi đọc tên sách, một anh nhân viên đã xuất hiện và hỏi đây có phải là quyển bạn tìm không. Khác biệt được sinh ra từ chỗ một nhân viên nhà sách này và một nhân viên nhà sách khác cùng làm việc với những kệ sách và tên sách, nhưng một người thoáng qua là biết sách nào ở đâu, người còn lại thì không.

Khác biệt là khi bước vào một quán hủ tiếu sườn ở quận 5, dù đó là lần thứ 2 đi ăn, người giữ xe biết ngay bạn đi chung với người nào, họ đã đến rồi, giờ bạn hãy để xe ở đây, để 2 xe gần nhau sẽ dễ lấy. Làm sao họ có thể có được trí nhớ siêu phàm đó? Đó là do họ biết quan sát, đặt sự quan sát chủ ý vào công việc, dù đó là việc giữ xe. Khi bạn vừa bước ra khỏi quán ăn, xe của bạn đã được dắt ra để ngay ngắn, đầu xe quay đúng hướng bạn cần đi. Sự khác biệt đến từ người giữ xe, hai người cùng giữ xe ở hai quán, nhưng một người luôn nhanh nhẹn giúp đỡ khách, nhớ mặt khách, người còn lại thì không.

Khác biệt là khi bạn bước vào một quán ăn, sau khi ăn xong, một bàn dù gọi rất nhiều món, giá tiền rất lẻ tẻ, nhưng người bán hàng tính tiền còn nhanh hơn bạn bấm máy tính, chưa bao giờ thiếu hoặc dư một đồng nào. Khác biệt là hai quán cùng bán thức ăn, một quán có thể tính tiền như chớp còn một quán phải hỏi lại khách hàng đã ăn gì và số lượng ra sao.

Khác biệt là khi một cửa hàng quần áo không chỉ giúp bạn chọn loại quần áo phù hợp với vóc dáng mà còn hỏi bạn mặc có thoải mái không, gợi ý bạn nên đi một vòng, đứng lên ngồi xuống để kiểm tra mức độ thoải mái thay vì khen bạn mặc đẹp quá. Khác biệt là khi cả hai cửa hàng quần áo, một cửa hàng không chỉ chú trọng vào mức độ đẹp mà còn chú trọng vào sự phù hợp, sự thoải mái còn cửa hàng còn lại chỉ chú trọng vào mức độ đẹp.

Khác biệt là khi một quán ramen dù chỉ có 8 ghế, khách hàng xếp rất dài mỗi giờ cao điểm nhưng họ vẫn không mở rộng diện tích, nâng cấp mặt bằng bởi vì với số lượng ghế đó, họ có thể phục vụ tốt hơn, chất lượng hơn. Khác biệt là khi một quán ăn với những đầu bếp là nghệ sĩ, họ kĩ tính trong từng món ăn, chấp nhận trong nhiều năm liền không mở thêm chi nhánh, chỉ để đảm bảo chất lượng món ăn ở mức tuyệt vời nhất.
Khác biệt là một cửa hàng bán mỹ phẩm handmade tư vấn rất nhiệt tình cho khách và họ sẽ không bao giờ bán sản phẩm cho những khách hàng không có thời gian để dùng sản phẩm của họ hàng ngày. Những người lười đều không được mua hàng, bởi vì mỹ phẩm chỉ bán cho những người thực sự muốn làm đẹp thôi. Khác biệt là hai cửa hàng mỹ phẩm handmade, một cửa hàng mong muốn sản phẩm của mình đến đúng người, những người thực sự muốn đẹp (và phải siêng để đẹp), một cửa hàng còn lại chỉ chú trọng bán hàng.

Cái gốc của sự khác biệt ngày nay không phải là chất lượng sản phẩm, không phải là giá hay chính sách bán hàng, bởi vì dù cho bạn tạo ra một sản phẩm tuyệt vời, thì ngay sau đó, sẽ có đối thủ cạnh tranh. Sự khác biệt lớn nhất khó sao chép được, đó là sự khác biệt dựa vào con người. Hễ có được một nhân viên giỏi, tận tâm và chu đáo, tự khắc tạo được lòng tin và niềm vui thích cho khách hàng. Hễ có được một đội ngũ nhân viên tận lực, biết nghĩ cho khách hàng, chính là có được một công ty bền vững, không lo sợ mọi đối thủ cạnh tranh.

Sự khác biệt này cũng chính là sự khác biệt khó lòng bắt chước cũng khó lòng đạt được nhất. Gía cả có thể giảm, chất lượng có thể tốt hơn, chính sách có thể có nhiều tuyệt chiêu hay, quảng cáo có thể có nhiều kịch bản thú vị, duy chỉ có cốt cách một con người là khó mà sao y.

Nguồn: https://www.facebook.com/kieuhaiyen0705/posts/1027165254052204

Post Comment